.

Một cái chim kẹp giữa hai cái chân


Tôi nghĩ một cái chim kẹp giữa hai cái chân chẳng quyết định được sự tử tế của một con người và hạnh phúc của một cuộc đời. Nhưng người ta vẫn muốn sinh bằng được con trai.
Nhiều bác sĩ tâm lý và bác sĩ sản khoa đều nói rằng, rất nhiều người mẹ mang bầu sắp đến kỳ sinh nở có chung một nỗi ám ảnh, một triệu chứng tâm lý, một thứ stress trước sinh: Sợ con mình sinh ra bị khuyết tật, không hoàn hảo, có vấn đề gì đó về sức khỏe, thiếu chân, mắt lác v.v... Mà máy siêu âm mấy chiều, thử nước ối cũng không xua hết nổi hoàn toàn bóng đen u ám trong tâm lý. Nỗi ám ảnh ấy kéo dài đến giây phút đứa bé chào đời mới chấm dứt. Nhiều bà mẹ khóc ròng khi nhìn thấy con lần đầu tiên trong tay bác sĩ. Vì tình mẫu tử và cũng vì họ muốn cảm ơn đời, tạ ơn Chúa, cảm ơn bác sĩ, tạ ơn số phận... đã mang con lành lặn và khỏe mạnh tới trao cho mẹ.
 
Lúc đẻ con ra, bố mẹ cần SINH MỆNH và SỨC KHỎE của con, hơn mọi thứ trên đời.
 
Khi em bé còn nhỏ, em bé có thể sặc sữa, trớ, ngã, quấy khóc, gào thét, đánh vãi cơm, làm vỡ cốc, nghịch, đi tướt năm ngày liên tục tới mức nằm lả trong bệnh viện, đầu đầy vết cắm kim tiêm lấy ven, tay chân tong teo. Lúc đó, người mẹ chỉ mong mỏi nhất trên đời là đứa con mình mạnh khỏe, ăn thấy ngon, lớn mỗi ngày. Nếu bạn vào viện Nhi, vào viện K để thấy những đứa trẻ ốm đau quặt quẹo, và khuôn mặt bố mẹ các em bị dày vò đến mức độ nào, bạn sẽ tin rằng, chỉ cần đứa con trước 5 tuổi nó không ốm đau bệnh tật, nó chịu ăn, chịu ngủ, thì chúng ta đã là những phụ huynh hạnh phúc nhất trên đời rồi. Tôi đã từng nhìn thấy một ông bố trẻ đưa con đi khám bệnh nan y, anh ấy ngay cả khi cười mà mặt cũng tạo hình thành một vẻ đau đớn nhăn nhó, khó bao giờ quên.
 
Nên lúc ấy, cái bố mẹ cần nhất, khao khát nhất là con mình mạnh khỏe, CHÓNG LỚN. Nào xá gì con gầy hơn bạn, con ăn ít hơn bạn, con hiếm đồ chơi hơn bạn, con học trường mầm non rẻ tiền hơn bạn, đúng không?
 
mot-cai-chim-kep-giua-hai-cai-chan-webphunu.net
Khi con ra đời, sống suốt cuộc đời của chính nó, cái mà chúng ta cần là gì, có lẽ, lại vẫn chỉ là hai chữ: HẠNH PHÚC, theo cách nó cảm nhận được bằng chính trái tim của nó.
 
Rồi con đi học. Con có thể điểm kém hoặc học giỏi, con có thể gặp cô giáo tốt và cô giáo nhu nhược, hoặc cô giáo hung hãn. Con có thể thích học cái này và ghét cái kia. Chúng ta thường nghĩ rằng, cái chúng ta cần là con học giỏi. Nhưng hôm rồi, tôi vừa đọc một bảng nhận xét của một giáo viên về tính cách những đứa trẻ trong lớp học, rất tình cờ, bên cạnh là điểm số tổng kết của chúng. Một đứa học giỏi nhưng đối xử tồi tệ với bạn bè, một đứa học kém nhưng rất chăm những thứ văn thể mỹ, một đứa tư duy tốt nhưng phân tâm và không bao giờ nhận sai về bản thân, một đứa khác bề ngoài tỏ vẻ ngoan và chăm nhưng lên mạng trở thành một kẻ tục tĩu bẩn thỉu và bịa đặt. Thế thì, bạn có bao giờ nghĩ, thực ra mình thích con mình là ai không?
 
Chúng ta không phải thượng đế để nặn một đứa trẻ từ không biến thành có. Chúng ta chỉ có thể giúp chúng lớn, giúp chúng khôn. Còn chúng sẽ phải tự lớn, tự khôn, tự tiêu hóa lấy thức ăn và những bài giảng, tự lựa chọn lấy tính cách để mang vào đời.
 
Thế thì chúng ta cần gì ở con trẻ giờ đây? Cần chúng vui, cầu cho chúng luôn sống trong cảm giác hạnh phúc giữa bố mẹ, cần chúng nó tìm được người bạn thân. Mong các con KHÔNG LẠC LÕNG trong đời sống này! Các con có tổ ấm và bạn tốt, các con có nơi để thuộc về, các con tin thế giới này toàn điều thiện, ấm áp.
 
Rồi lũ trẻ bắt đầu yêu, như bố mẹ có mối tình đầu hồi xưa. Lúc đó cái chúng ta cần là nó yêu đúng người, nó không bị tình yêu hủy hoại. Nó không bị phản bội, và nó cũng không phản bội ai cả. Hy vọng con mình có điều tốt đẹp nào đó để nó xứng đáng để được yêu. Nếu con mình là đàn ông, tôi hy vọng nó không chơi gái quỵt tiền! Nếu con mình là phụ nữ, tôi hy vọng nó không lụy tình vì một kẻ vứt đi. Nếu con là LGBT, tôi cũng hy vọng nó hạnh phúc với những gì nó lựa chọn, mà không bị chà đạp, cũng không bị hành hạ bởi người khác. Thế còn hơn lấy người vợ không tôn trọng, lấy người chồng đánh vợ, lấy kẻ gian trá thủ đoạn, hoặc vừa độc thân vừa nói xấu đàn ông và mỉa mai đàn bà.
 
Nên, khi con ra đời, sống suốt cuộc đời của chính nó, cái mà chúng ta cần là gì, có lẽ, lại vẫn chỉ là hai chữ: HẠNH PHÚC, theo cách nó cảm nhận được bằng chính trái tim của nó.
 
Và tất cả những gì tôi nói ở bên trên, chả liên quan gì tới việc đứa bé bạn đẻ ra là trai hay gái!
 
Những gì bố mẹ yêu con, lại chẳng liên quan gì tới giới tính.
 
Giới tính của một đứa con có quyết định toàn bộ việc, nó có trở thành người thành đạt, nhiều bạn bè, yêu thương gia đình, sống hạnh phúc, được yêu và sống với người yêu hay không? Hay chính cuộc sống gia đình và tình yêu, sự dạy dỗ của bố mẹ mới quyết định cuộc đời con sau này?
 
Nhưng người ta vẫn muốn sinh bằng được con trai.
 
Nhưng người ta vẫn mặc nhiên chà đạp lên những người phụ nữ bé nhỏ ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ. Bằng những câu hỏi: Gái à? Thế thì cố lấy một thằng cu!
 
Tôi nghĩ một cái chim kẹp giữa hai cái chân chẳng quyết định được sự tử tế của một con người và hạnh phúc của một cuộc đời.
 
Trừ phi, chính những bà mẹ cũng nghĩ, bản thân mình đã là sản phẩm một cuộc đẻ thất bại của ông bà ngoại!
 
Sưu tầm


0 Responses So Far:

Megaview - Truyền hình kỹ thuật số